|
|
Cảnh tượng đêm qua ở bên Tuấn vừa lạ lẫm, tò mò, lại vừa ngọt ngào xen lẫn vị mặn đắng... (Ảnh minh họa)
Phía sau giảng đường (P.3)Thứ Tư, 22/02/2012, 08:32 AM (GMT+7) Sự kiện: Phía sau giảng đường
Chiếc khăn tay của Kim Uyên có một mùi thơm lạ lẫm đã mê hoặc anh suốt từ bấy đến giờ. Vào 9h thứ 3,5,7 hàng tuần Tuấn lững thững đi dọc ngoài hành lang. Ít bia và sự giận dữ từ đêm qua khiến đầu óc anh đau gần như tê liệt. Anh không hề biết Kim Uyên đã biến mất khỏi vòng tay anh từ lúc nào? Anh nhớ đêm qua khi cô chủ động nằm trong vòng tay anh ở ngoài ghế sô pha, cô vẫn còn ve vuốt, nhìn ngắm anh một lúc lâu trước khi đi ngủ. - Thầy Tuấn? Thầy không được khỏe ạ? Anh lắc đầu. Nụ cười dù không mấy tươi tắn nhưng luôn có sức hút đặc biệt với Kiều Trang. - Thầy không sao. Cám ơn em. Cảm gió ý mà. Em phát đề cương ôn tập cuối kì cho các bạn trong lớp đi. - Vâng. - Mày không định đi học tiếp thật đấy à? Kim Uyên ngẩng đầu nhìn cô bạn cùng phòng với vẻ quan tâm chẳng mấy nhiệt tình. Kiều Trang dở giọng hỏi qua quýt với cô, chứ nào có bận tâm gì? Kim Uyên lại tiếp tục với những cuộn len đủ màu trong giỏ mây, đôi tay đưa mũi đan nhanh thoăn thoắt. Cô trả lời thành thật: - Tao đang gắng làm cho xong chỗ này. Nếu chiều nay kịp thì giao hàng cho bà Sáu. Tháng này có vẻ làm ổn hơn tháng trước, tao gửi một phần về cho mẹ cắt thuốc, còn lại nếu đủ thì nộp học vài môn và trả nợ. - Mày chờ đến ngày kia được không? Hôm đó, ba tao mới gửi tiền vô tài khoản, rồi tao cho mày mượn. Kim Uyên không tránh khỏi những ngạc nhiên trước thái độ kiểu nửa đùa nửa thật này. Cả tuần qua, Kiều Trang đâu có thèm nói chuyện với cô quá năm câu đâu, sao bỗng dưng hôm nay lại đối xử tốt với cô như vậy chứ? Kim Uyên cười trừ cho qua chuyện:
- Thôi thôi. Chuẩn bị mà đi học đi. Nghỉ hoài vậy thì biết gì mà thi. Ba má tao kêu café năm nay được giá lắm. Không phải ngại. À, đây là đề cương môn thầy Tuấn. Sắp thi rồi, lo học đi mày.
Hình ảnh “loài cóc ghẻ” nhưng lại vô cùng đẹp đẽ xuất hiện trong đầu cô (Ảnh minh họa) Vừa ra đến cổng lớn của xóm trọ, Kiều Trang nhận ra ngay xe của Tuấn đang dựng ở một quán café ven đường. Ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh nhưng cô không tài nào thấy bóng dáng của anh. “Có lẽ ai đó đã mượn xe của thầy để ra ngoài ăn trưa”. – Nghĩ vậy, Kiều Trang tiếp tục lẩm nhẩm lại phần bài học để chuẩn bị cho kì thi sắp tới rồi lao đi. - Dạ… Dạ… Cháu… - Bộ tụi bây giận nhau thiệt à? Hay sao mà nó không dám vô nhà chơi… Thiệt là… Xíu nữa thì tao tưởng trộm… Có ngày chết oan nghe con… Kim Uyên lúc này mới từ chiếc giường tầng hai leo xuống. Cô mang cho Tuấn một ly nước lọc kèm theo chiếc khăn mặt ướt. - Thầy ơi… Thầy… Kim Uyên lúng túng khiến Tuấn cũng chẳng biết mình phải làm sao. Tim anh vẫn đập thình thịch. Anh chộp lấy chiếc khăn như cần nó để che đi khuôn mặt đang nóng ran của mình vậy. Nhưng khốn khổ thay, một mùi thơm đặc trưng vốn vừa xa lạ lại quá đỗi gần gũi như xộc vào mũi anh. - … - Em không nghe tôi hỏi à? – Tuấn trở lên mất bình tĩnh hơn. Giọng anh gần như lạc đi nghe thấy rõ. - Sao thầy biết phòng trọ này ạ? Mà thầy tới đây chỉ để tìm câu trả lời từ một câu hỏi vô lý vậy thôi ạ? - Vô lý? - Vâng. Thầy không có quyền bắt em đi học… khi mà em đã không hề muốn. Kim Uyên nhìn anh, cô chỉ muốn lấy lại chiếc khăn mặt của mình ngay lúc này. Rồi giọng anh gần như gầm lên… - Tô Kim Uyên… - Dạ? – Cô vẫn trả lời bằng giọng điệu dửng dưng nhất trên đời. - Tôi muốn… Tuấn lại dừng lại câu nói khiến Tô Kim Uyên hơi chột dạ. Đôi vai cô rung lên… Cả đôi môi đỏ mọng kia nữa, chúng bặm chặt như cắn phải nhau… Đến ánh mắt cô, một sự sợ hãi xen lẫn sự khinh thường. Tô Kim Uyên thở mạnh. Đôi vai cô chùng hẳn xuống. Cảnh tượng về đêm qua như dòng điện chạy xoẹt ngang qua hiện rõ phần ký ức: lạ lẫm nhưng tò mò, chút ngọt ngào hòa lẫn vị mặn hay đăng đắng nhưng trên hết vẫn là sự lo lắng và run rẩy bao trùm lấy cô. Câu nói này của Kim Uyên khiến anh muốn phát điên lên. Anh đứng hẳn người dậy, rồi lại hơi khom mình xuống một chút. Anh ghì sát mặt mình vào mặt Tô Kim Uyên khiến cô gần như ngã ngửa lại phía sau. - Tôi nói cho em biết. Không dễ dàng gì mà tôi từ bỏ em đâu. Dứt lời, anh bước rất nhanh về phía cửa. Kim Uyên chỉ còn kịp hét lên: - Thầy! Trả lại chiếc khăn mặt cho em đã. Rồi thầy đi luôn đi cũng được. Tuấn sững người. Hóa ra, chiếc khăn mặt màu vàng chanh vẫn nằm ngoan ngoãn trong bàn tay anh. Một mùi thơm lạ lẫm đã mê hoặc anh suốt từ bấy đến giờ. Anh nháy mắt và dịu dàng nói: - Em không có quyền bắt tôi trả lại chiếc khăn này… khi mà tôi không thích làm việc đó. Hoàn toàn không thích. Em hiểu không? - Thầy! Làm ơn đi. Hãy trả lại cho em… - Tôi muốn… À không…- Anh lại cười cười. – Tôi rất rất thích chiếc khăn mặt này. (Còn nữa) Liệu chiếc khăn tay của Kim Uyên có trở thành "vật làm tin" minh chứng cho tình yêu của Kim Uyên và Tuấn? Mời các bạn hãy đón đọc phần 4 "Phía sau giảng đường" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 9h00 ngày 24/2/2012 nhé!
Lâm Phương Lam (24H.COM.VN)
(13193 bình chọn, 8/10 điểm)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Phía sau giảng đường
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |